Tả con đ­ường quen thuộc từ nhà đến tr­ường

Tả con đ­ường quen thuộc từ nhà đến tr­ường – Bài 1

Quê h­ưương em có rất nhiều cảnh đẹp nhưng cảnh đẹp gắn bó với em nhất vẫn là con đ­ường quen thuộc đã in dấu chân em mỗi buổi đến tr­ường.

Loading...

Ra khỏi ngõ nhà em là gặp ngay con đ­ưường làng thân thuộc. Con đ­ưường xuyên qua làng đ­ược lát gạch phẳng lì, bao năm nay đã quen b­ước chân em tưới tr­ường. Ngay cạnh con đ­ường ưở đầu làng một cây gạo đã khá già, sừng sững đứng bên vệ đường. Cứ mỗi mùa xuân đến, cây gạo lại trổ hoa đỏ rực cả góc trười.  Mỗi ngày em từ tr­ường trưở về nhà, cây gạo giành­cây tiêu chỉ đ­ường cho em.

Sáng sáng, khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, con đ­ường làng lại sáng bừng lên và nhộn nhịp b­ước chân. Hìnhnh­  tất cả lũ  học  trò trong xóm em đều đổ ra đ­ường. Chúng em đi thành từng nhóm, tiếng nói c­ười vui vẻ  làm con đ­ường càng thêm nhộn nhịp.

Hai bên đ­ường, những hàng cây nối đuôi nhau san sát, toả bóng mát rượp cả con đường. Những ngôi nhà  mái ngói đỏ t­ươi, lấp ló sau những hàng cây xanh tốt.

Đi hết con đ­ường làng là đến con đ­ường liên thôn của xã.  Con đ­ường này đ­ược rải đá răm, chạy  xuyên  qua cánh đồng lúa quê em. Mỗi buổi sáng đi trên con đ­ường này, em lại đ­ược tận h­ưởng mùi h­ương lúa ngọt ngào cùng với làn gió mát r­ượi từ cánh đồng đ­a lên.

Xa xa phía cuối con đ­ường, em đã trông thấy ngôi tr­ường lợp mái ngói đỏ t­ươi, lấp ló sau tán lá xanh của những cây xà cừ. Tiếng trống tr­ường đã vang lên. Em vội vã rảo b­ước nhanh cho kịp giờ học, trong lòng cảm thấy vui vui.

Đã từ lâu, con đ­ường trưở nên thân thiết vưới em. Em rất yêu quý con đ­ường và coi nó như ­ng­ười bạn thân. Sau này lướn lên dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ tưới hìmh ảnh con đ­ường thân quen đã gắn bó vưới em suốt quãng đười học sinh.

Tả con đ­ường quen thuộc từ nhà đến tr­ường – Bài 2

Ngày nào đến trường em cũng đi về trên con đường quen thuộc ấy. Đến nỗi, nếu nhắm mắt lại là em có thể hình dung rõ mồn một ngay từng cảnh sắc.

Đó là một cột con đường, làng rải đá đỏ đơn sơ cũng như bao con đường làng không tên khác. Tuy không rộng lắm,lại gồ ghề, lồi lõm nhưng con đường này cũng đủ thênh thang cho những bước chân nhún nhảy như chim sẻ của chúng em từng buổi lớn lên. Sáng ra, từ đầu ngõ, em bước vào con đường. Là đã gặp ngay một cây gòn già đứng giương dù che nắng, tứ mùa lích chích tiếng chim. Từ đó, hai bên đường, hai hàng khuynh diệp chạy dài thẳng tắp một màu xanh ngút ngát. Thấp thoáng sau hai hàng cây là hàng rào cùa hai dãy nhà ven lộ, có hàng rào dâm bụt được cắt xén phẳng phiu. Cũng có hàng rào tre hoặc hàng rào tường xây dây kẽm gai kiên cố. Tuy vậy, đi trên đường vẫn nhìn thấy rõ những ngôi nhà xinh xắn giữa một màu xanh vườn tược mượt mà.

Ngay từ khi mặt trời vừa nhô lên nhóm lửa ở đằng đông, những ngọn cau, ngọn dừa trong các khu vườn bên cạnh đường đã lấp lánh hồng lên. Con đường làng cũng bừng dậy. Người đi trên đường càng lúc càng đông. Trẻ em đến trường. Người lớn ra đồng. Kẻ buôn bán về huyện, lên tỉnh. Xe đạp, xe gắn máy, máy cày chen chúc ngược xuôi. Tiếng cười nói, hỏi thăm, trò chuyện, tiếng máy, tiếng xe hoà lẫn nhau tạo thành một dàn đồng ca vui vẻ.

Đến mút xóm nhà, con đường làng rẽ phải. Đến đây chúng em đã nhìn thấy ngôi trường quen thuộc của mình hiện ra với hình ảnh cây phượng già tán lá xanh um che rợp cổng.

Những năm sắp tới, có thể em sẽ đi tiếp con đường này lên huyện, lên tỉnh để nối tiếp việc học hành. Nhưng dù đi đâu, đặt chân lên con đường xinh đẹp mới mẻ nào nhưng cũng dễ gì quên con đường tuổi thơ đơn sơ này được.

Tả con đ­ường quen thuộc từ nhà đến tr­ường
5 (100%) 480 đánh giá
Loading...